cuối năm, đầu năm

by lachode

của đáng tội, mình vẫn thường nói năm 2015 trôi qua như một cuộc tiêu chảy. nói vậy tự hiểu, chính là ý trên mặt chữ, không có gì để giải thích hơn.

tháng 1, 2015, hoàn thành hồ sơ du học hợp chủng quốc hoa kì. những đêm dài viết ra những thứ mà mình từng cực lực tin vào.

tháng 2, 2015, đi ăn đi chơi với thằng bạn, trước giờ vẫn chơi với nhau, rồi một ngày nhạt hết. mình vẫn thường nghĩ nếu sau này có yêu ai, chắc chắn người đấy phải kiên nhẫn rất rất kiên nhẫn và bao dung cho loại tình cảm khiếm khuyết nhạt nhẽo của mình. mình vẫn không mường tượng được bình thường người ta làm thế nào mà gặp nhau, đã nghĩ là sẽ yêu nhau? rồi mới bắt đầu nói chuyện làm thân? người lạ trong mắt mình ai cũng như ai, mà người đã quen đã thích, bạn gái cũng thế, bạn trai cũng thế, bố mẹ anh chị em cũng thế, đã thương thì là người thân.

tháng 3, tháng 4, 2015, thử sống những ngày cuối cấp, không mong ước không dự định. mình không quá hoà nhập với lớp, nhưng mình sống tốt trong môi trường lớp lang đục trong của trường. mấy đứa làm cùng MI12 có khi lại là những đứa xã giao mượt mà tự nhiên nhất mình từng quen. ba năm ở trường đáng nhớ, đáng yêu. học được cách hoài bão, cách mở lòng. chưa biết hối tiếc là gì.

tháng 5, 2015, tháng năm, năm tháng, hai chữ bồi hồi. rời ghế nhà trường, người ta nói con hãy lớn lên, hãy học cách thoả hiệp, nếu mệt mỏi lại về với ams của con.

lần lượt gửi thư từ chối 3 thằng đại học nhận mình vô. không trường nào trong số này là ngôi trường mình thương, nói từ chối cho oai chứ tụi nó cho có tí tiền hà, đi thì cạp đất mà ăn. đến lúc đấy mới biết, đáng nhẽ ngay từ đầu không nên tính đi Mỹ.

một chặng đường không dài không ngắn, chạy về đích lại ngã rất đau. khổ sở buồn bã bao lâu, cứ tưởng mình chu toàn lắm hoá ra lại sai ngay từ đầu. một nỗ lực cô đơn.

tháng 6, tháng 7, 2015, chặng tiêu chảy u ám thứ hai trong cuộc đời =)) lại một nỗ lực cô độc và vô vọng khác.

tháng 8, 2015, chẳng có dự định gì. buồn buồn chán chán tính an phận cả đời.

tháng 9, 2015, bắt đầu đi làm. bắt đầu nhen nhóm làm lại từ đầu. mình là gì? là đồ điếc không sợ súng. nhưng cũng rất sợ đau. đã thực sự hiểu thế nào là thoả hiệp để sống tốt hơn, thì cứ thế thoả hiệp, im lặng mà làm mọi thứ, tự giăng lưới vớt lấy thân.

tháng 10, 2015, chẳng có cái l` gì thì phải.

tháng 11, 2015, người ta tuyên bố là không tin vào những thứ mình làm. mình chả hiểu những thứ mình làm là cái mẹ gì ảo ảnh mà không tin =)) tiền tươi thóc thật đó thôi. “nếu chỉ muốn chạy trốn thì đừng làm”.

mình rất buồn. giống như là một lời tuyên bố, chặng thứ ba vẫn cứ lết một mình đi. mà quả thực thế thật, càng đến những ngày cuối rồi mình càng thấy lủi thủi. buồn vài hôm mình lại thôi. cũng từ đợt đó bắt đầu cứng cáp lên nhiều.

tháng 12, 2015, chính thức bỏ học ở đại học. cứ nghỉ thôi. không tiếc thời gian đã từng đi học. phải sai lầm rồi mới đúng được.

cả nhà cố nhiên không biết mình đang làm gì.

mình có kế hoạch rất rõ ràng cho tương lai, một tương lai không hề xa vời. mỗi ngày cất một bước, đang đi trên con đường đấy rồi.

vẫn là một chặng đường một mình, nhưng thôi không sao.

tháng 1, 2016. đã sang năm mới mà chẳng thấy có gì là sang năm mới. cảm thấy con đường từ năm ngoái cứ lê thê từ đó mãi về sau, đến mức tháng năm chỉ còn là vài cái con số. tạm nhảy cóc một thời mơ mộng ngơ ngác nghĩ rằng sau này làm gì.

một năm này với mình mất nhiều hơn được, nhiều buồn hơn vui. ngày xưa mình hay yolo, nói là sự đã rồi tiếc làm gì. nhưng bây giờ mình biết tiếc rồi, tiếc nhiều thứ lắm, mong được làm lại nhiều thứ lắm. nhưng thời gian không quay trở lại, chỉ đành giật nước bồn cầu cho mong muốn này nọ tiêu huỷ mẹ đi.

hồi lớp 6 mình ghi một câu trong sổ. “người lớn đem chúng ta đến thế giới này rồi bỏ ta lại một mình.” không hiểu sao hồi đấy lại nghĩ như thế, nhưng đại khái lớp 6 mình cũng vướng mắc trong nhiều thể loại nỗi này nỗi kia thổ tả, toàn buồn chuyện người khác với chả chuyện nhân sinh đcm. bây giờ nhớ lại thấy muốn cười.

hồi lớp 7 chị mình dạy mình, nếu bố mẹ muốn li dị thì cứ để bố mẹ li dị, giữa bố mẹ là tình cảm là chuyện riêng, không phải chuyện gia đình hay chuyện thiên hạ. hồi đó mình cũng nghĩ bố một thân một mình ở thành phố khác, có tí bồ bịch chăm sóc cho cũng tốt.

nhìn bố nhìn mẹ rồi mình mới biết thế nào là cô đơn trong thời gian dài thật dài, dài như 30 năm, 50 năm, dài như nửa thế kỉ dài như cả đời người.

rồi lại nhớ đến chú chó sputnik bị bỏ lại một mình giữa vũ trụ mênh mang. con người mang nó lên tàu vũ trụ rồi vứt nó lại một mình, mang theo một nghĩa vụ  to lớn mà nó chẳng bao giờ hiểu, lặng lẽ chết vì lí do vĩ đại không thuộc về nó.

toàn những chuyện đ’ liên quan. nếu có thể thì đừng làm bản thân mình cảm thấy cô đơn, thế thôi.

 

 

 

Advertisements