by lachode

lâu lắm không dùng tiếng việt đàng hoàng, không dùng bất kì ngôn ngữ nào một cách riêng tư, các nơ ron thi ca vần điệu đều đã chết hết, mình chỉ còn giọng con buôn dịch vụ trần tục và nhàm chán. từ ngữ và câu cú đều rất nghèo nàn, các bạn đọc được xin đừng chê. mình dạo này phải học lại nhiều thứ.

nếu có ai hỏi hạnh phúc là gì. lần gần đây nhất mình cảm nhận được hạnh phúc là trong chuyến đi trung quốc. nhớ tới bắc kinh, là nhớ gió luồn lạnh buốt mỗi khi bước lên từ trạm tàu điện ngầm, cái lạnh không đổi dù trước mặt là Vương Phủ Tỉnh ngàn ô cửa kính lấp lánh hay An Định Môn xám xịt cũ mèm. cái lạnh y nguyên từ lúc mình đặt bước chân đầu tiên xuống ga tàu Bắc Kinh, cho đến khi lên máy bay trở về nhà. suốt cả chuyến trong đầu chỉ luẩn quẩn câu thoại của Bắc Kinh cố sự, “em bắt đầu nói chuyện giống một cậu trai bắc kinh rồi đấy nhỉ?”, thành thử cứ coi bắc kinh như còn cũ và lặng im như thời bao cấp. ấy là đam mỹ kể thế, chứ mình cũng không biết bắc kinh thời bao cấp ra sao ahihi .. hồi đó tôi còn chưa được đẻ ra nữa

tự do và vui vẻ. không bận tâm một điều gì. tối tối về nhà lúc mười giờ hơn rồi xếp hàng vào nhà tắm. Đình Đình và Dương Dương sẽ ôm điện thoại trong phòng nói chuyện với người yêu. mình sẽ đặt lưng xuống sàn nhà và ngủ say trong vòng hai phút, chân đau tấy vì đi bộ mười cây một ngày. trung quốc chặn hết mẹ facebook với twitter, cả ngày đi về chẳng cần báo cáo ai, không cần biết công chúng đang nghe hay đang không care. ở nơi này được hơn 96 tiếng đồng hồ, đã tự nhủ lần tới đến sẽ ở lại thật lâu, sẽ gọi đây là nhà.

sau đó và trước đó, mình chẳng nhớ được gì gần với hạnh phúc đến thế. anh alastair, chồng chưa cưới của chị th., tặng mình một buổi tư vấn miễn phí kèm thử thôi miên. cũng kể với anh về hạnh phúc của em là như này, còn lại, anh hỏi về tâm trạng gì em cũng chỉ nhớ đến gương mặt bố mẹ, đã già đi rất nhiều rồi.

mấy hôm nay mình thấy uể oải vãi đái. mê tín là không tốt. tin lời nói gở là không hay. nhất là khi chính mình đã biết, trận này khó thắng lắm. it’s not happy fighting a losing battle.

người ta chê mình khác xưa nhiều, bớt thông minh đi và thêm nhiều thực dụng. nói chuyện chán chết, chẳng có lý tưởng, tầm nhìn hạn hẹp, chỉ biết lấy thân mình.

mình chẳng phủ nhận cái gì, hì hì. chẳng quan trọng. mình giờ chỉ quan tâm ngày cố làm hết việc tới 6h tối rồi xì tốp, dành khoảng 4 tiếng để dọn dẹp nấu cơm nuốt cơm, thi thoảng gọi điện hỏi bố ra sao và hứa tuần sau con sẽ lên thăm bà, rồi nhắn tin hỏi bạn hôm nay nhà có ai không? cho tao qua ngủ nhờ, gọi là chạy trốn một tí. rồi sẽ nằm trong ổ chuột của nó và ngủ cả chiều, cũng đ’ ngon lắm đâu nhưng ra khỏi nhà là được rồi. mình có cảm giác những phần linh hồn hãm tài nhất mệt mỏi nhất của mình, của mẹ và của chị đang ám nặng cái căn hộ bảy mươi mét vuông đấy. hít thở một chặp vừa tốn mồ hôi vừa tốn nước mắt.

hoạ vô đơn chí, phúc bất trùng lai.

hoạ không chỉ đến một lần, phúc chẳng có đến lần hai.

rồi cứ thế ngộp thở đến chết.

Advertisements